bần cùng

  1. t. 1 Nghèo khổ đến cùng cực. Cảnh sống bần cùng. 2 (kng.). Ở vào thế cùng, thế , không cách nào khác. Bần cùng lắm mới phải vay tiền anh ta.

Khám phá thêm

Các từ liên quan

bần cùng
Một gia đình sống trong cảnh bần cùng ở một ngôi nhà nhỏ tồi tàn.